pacman, rainbows, and roller s
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 32

 Chương 93: Lại gặp được hắn
"Ngoan, không được nhúc nhích."
Dưới tình thế cấp bách, tiếng “Ngoan” hơn mười năm không dùng cũng tuôn ra khỏi miệng.
Đông Phong Túy ở trước mặt thái hậu không dám dùng sức mạnh, đành phải ngoan ngoãn nằm sấp xuống.
Trong nội tâm lại mắng gần chết Cổ Lạc Nhi.
Hay cho ngươi Cổ Lạc Nhi, lấy oán trả ơn, đối đãi với ân nhân như vậy sao?
Ngày hôm qua, hắn suy nghĩ chuyện Minh Châu lâu của Cổ Lạc Nhi.
Theo báo cáo, Minh Châu lâu một ngày nữa sẽ khai trương.
Trước đí, tiến triển vẫn rất thuận lợi, thuận lợi đến mức làm cho hắn cảm thấy kì quái.
Nguyệt quý phi và Phùng Thái Úy không cớ gì lại không đi tìm Cổ Lạc Nhi gây phiền toái nha.
Đông Phong Túy nằm ở dưới tàng hạnh hoa, suy nghĩ. Sau đó, hắn nghĩ tới, hôm nay là thời gian hoạt động thi xã của đám công chúa trong cung.
Nói như vậy, Đông Phong Linh sẽ trở về rồi?
Đông Phong Túy miễn cưỡng hỏi An Thụy: "Thi xã của nhóm tiểu công chúa hôm nay vẫn tiến hành hoạt động sao? Phong Linh có tham gia hay không?"
An Thụy sau khi nghe ngóng trở về.
Hướng Đông Phong Túy bẩm báo: "Hồi hoàng thượng, hôm nay nhóm công chúa vẫn tiến hành hoạt động. Phong Linh công chúa đến Minh Châu lâu, nhưng mà, nhóm tiểu công chúa đã phái người đi thỉnh nàng."
Đông Phong Túy vừa nghe đã cảm thấy bên trong có vấn đề.
Vì vậy, lấy cớ bên ngoài gió lớn, phải về phòng đi ngủ.
Trở lại phòng, Đông Phong Túy đuổi tất cả mọi người ra, hơn nữa ra lệnh, bất luận có chuyện gì, hết thảy không được quấy rầy hắn.
Sau đó, hắn mặc lên trang phục Đạp Tuyết công tử, tới Minh Châu lâu.
Quả không ngoài sở liệu của hắn, Phùng Thái Úy đã đến đây quấy rối.
Cổ Lạc Nhi, Đông Phong Túy vừa hừ hừ tức mà mắng trong lòng, lấy oán trả ơn.
Trẫm hao phí công phu lớn để xuất cung, cứu giúp ngươi xử lý Phùng Thái Úy, ngươi tốt rồi, muốn cho trẫm chịu tội.
Nhức đầu nói với Thái hậu: "Mẫu hậu, không có việc gì, chỉ là sơ sơ đụng phải lưng một chút mà thôi, thật sự không sao cả."
Lời của hắn còn chưa nói xong, Thái hậu đã liên tiếp kêu la.
"Cái gì mà sơ sơ đụng một cái ? Cái gì mà không sao cả? Không được, tất phải tìm ngự y đến xem coi mới yên tâm."
Thanh âm của nàng vừa the thé vừa vội vàng, hơn nữa khẩu khí hết sức kiên quyết, căn bản Đông Phong Túy không thể cãi lại được.
Đông Phong Túy nghe được da đầu run lên, lỗ tai đều sắp nổ tung.
Lời của Thái hậu vừa dứt, liền nghe An Thụy bên ngoài truyền báo.
"Thái y đến ——"
Âm cuối vẫn kéo dài như cũ.
Lúc này dư vị còn đang lượn lờ trên không trung, Thái hậu đã kêu lớn: "Mau vào."
Một đám ngự y trong chớp mắt chật ních cả gian phòng.
Thái hậu vội vã nói: "Nhanh, nhìn xem Hoàng thượng, thương tổn sau lưng có nặng lắm không."
Nàng không quên được biểu lộ vừa rồi của Cổ Lạc Nhi.
Buổi sáng nàng vừa mới dùng qua điểm tâm, Cổ Lạc Nhi cùng Đông Phong Linh vẻ mặt khẩn trương lại chạy tới.
Hướng nàng bẩm báo, nói là hoàng thượng tối hôm qua không cẩn thận đụng phải giường, khiến phía sau lưng bị thương.
Mà chính hắn lại không chịu để cho ngự y đến xem.
Thỉnh thái hậu nhất định phải tới khuyên nhủ hoàng thượng, để tránh kéo dài thương thế.
Thái hậu nghe xong há không thể nóng nảy.
Bình thường, Đông Phong Túy ngay cả chỉ bị cảm mạo cảm lạnh các loại, đều kinh động cả hậu cung.
Tuy nói, từ khi Đông Phong Túy hiểu chuyện đến nay, còn chưa bị qua cảm lạnh cảm mạo a.
Chẳng qua là tỉ dụ, tỉ dụ mà thôi.
Huống chi là sau lưng va chạm đến thương tổn.
Huống chi, nhìn biểu lộ Cổ Lạc Nhi, nghe khẩu khí Cổ Lạc Nhi, Đông Phong Túy tựa hồ còn có khả năng bị nội thương.
Nàng làm mẫu thân há không thể nóng nảy quan tâm.
Dẫn đầu ngự y đi tới trước giường Đông Phong Túy, hướng hắn hành lễ qua, cẩn thận vạch y sam sau lưng kiểm tra.
Đông Phong Túy đành phải nhẫn nại tính tình để cho y kiểm tra.
Hắn sợ không nghe lời Thái hậu, không biết chừng lại bị nàng quở trách hỏng bét.
Trong lòng quả quyết lại mắng Cổ Lạc Nhi gần chết.
Ngự y nhìn cả buổi, ở trên mỹ lưng tuyệt thế của Đông Phong Túy xoa xoa bóp bóp, sau đó lại cau mày mò mẫm mạch bác của hắn.
Thái hậu nín thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở một hơi.
Mấy người còn lại cũng đều nín thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở một hơi.
Ngự y nhìn cả buổi, mới chậm rãi đứng lên, bẩm: "Dựa vào hạ quan xem, thân thể hoàng thượng không ngại."
Đông Phong Túy chỉ mong nghe được những lời này của hắn, lập tức đã nghĩ đứng dậy.
Trong miệng nói: "Mẫu hậu, nghe được chưa? Thân thể hài nhi không có việc gì, người cũng đừng lo lắng."
Thái hậu lại không chịu buông tay ra, vẫn như cũ một mực đè lại hắn.
"Điều này sao có thể? Làm sao có thể yên lành, một chút chuyện cũng không có? Mấy người các ngươi, lại đến nhìn xem."
Đông Phong Túy bị nàng khiến cho dở khóc dở cười.
"Mẫu hậu, chẳng lẽ người hi vọng thân thể hài nhi có chuyện?"
"Hừ hừ, mẫu hậu mới không có ý tứ này, mẫu hậu chỉ muốn yên tâm thôi. Vừa rồi Lạc Nhi đã chạy tới, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, nhất định là ngươi bị va vào không nhẹ."
"Mẫu hậu, ngự y đều nói không có việc gì."
Đông Phong Túy gạt tay Thái hậu ra, không kiên nhẫn ngồi dậy.
Quả nhiên là Cổ Lạc Nhi đang giở trò.
Lại nằm ở chỗ này, tùy ý để bọn hắn làm xằng làm bậy ở trên lưng hắn, hắn muốn nghẹn chết đây.
Thái hậu khó tin sững sờ nhìn tay mình, lại nhìn nhìn sang mặt Đông Phong Túy, miệng nhếch lên.
Đông Phong Túy cảm thấy không ổn, trong lòng kêu một tiếng hỏng bét.
Nguy rồi, hắn đang ở trước mặt mọi người mà mạnh mẽ gạt tay Thái hậu, còn cùng nàng tranh chấp, quá không để cho nàng mặt mũi.
Nàng lại trút giận như thế nào đây?
Quả nhiên không ngoài sở liệu của Đông Phong Túy, Thái hậu đột nhiên đấm ngực dậm chân khóc toáng lên.
"Tiên đế a, làm sao chàng đi sớm như vậy a."
Đông Phong Túy buồn nản gục đầu xuống.
Xong rồi xong rồi, quả nhiên Thái hậu lôi những lời này ra.
Mỗi lần nàng lấy Tiên đế mở đầu, không quở trách hắn cả nửa ngày là không im được.
Hỉ Thuận và tiểu thái giám khác, cùng với An Thụy vừa mới vào đều cúi thấp đầu xuống, vùi mặt xuống đất trên mặt đều là biểu tình thấy chết không sờn.
Mấy ngự y chưa bao giờ thấy qua loại trận chiến này, nhưng bình thường nghe bát quái trong cung cũng nhiều, cũng dự đoán được kế tiếp Thái hậu sẽ như thế nào.
Bởi vậy, mọi người sau vài lần nhìn nhau, đều rất có ăn ý cúi thấp đầu xuống.
Thái hậu vẫn đang tiếp tục khóc lóc kể lể.
"Tiên đế a, ngươi vì sao bỏ lại một mình ta a, để cho một mình ta quản giáo đứa con bất hiếu này a."
"Mẫu hậu, đừng nói nữa."
Đông Phong Túy nhức đầu mà nghĩ ngăn lại nàng.
Không ngờ Thái hậu sau khi nghe hắn nói, chẳng những không ngừng khóc, ngược lại càng thêm lệ tuôn như mưa.
Dứt khoát đặt mông ngồi dưới đất khóc lóc om sòm.
"Tiên đế a, chàng thấy được chưa? Chàng nghe đi, đứa con bất hiếu này đã nói những gì. Nhớ năm đó, ta tháng mười hoài thai sinh hạ ngươi. . . . . ."
Thái hậu thao thao bất tuyệt quở trách , đem Đông Phong Túy từ nhỏ quở trách đến lớn.
Mỗi nét bút, mỗi một việc, đều quở trách đủ cả.
Cuối cùng, khóc lóc kể lể nói: "Đứa con bất hiếu, ngay cả Hoàng tôn cũng không sinh cho mẫu hậu một đứa."



Chương 94: Lại gặp được hắn 2
Đông Phong Túy rốt cục thở phào nhẹ nhõm, biết rõ quở trách đến lúc này, Thái hậu nên chấm dứt rồi.
Hắn đoán không sai, Thái hậu rốt cục ngừng miệng như hắn mong muốn.
Đông Phong Túy lại không dám phản kháng, ngoan ngoãn nằm sấp ở trên giường.
"Các vị thái y, chẩn bệnh cho trẫm."
Kết quả là, tuyệt thế mỹ lưng của Đông Phong Túy bị các vị đại phu hết một tới hai, hết hai tới ba khám bệnh mấy lần.
Thẳng đến một vị ngự y cuối cùng cũng hướng Thái hậu bẩm báo: "Hồi thái hậu, Long thể hoàng thượng không việc gì."
Thái hậu lúc này mới yên lòng.
Tươi cười đầy mặt đi đến trước giường ngồi xuống, vuốt ve lưng Đông Phong Túy.
"Hoàng nhi, con không có việc gì thật quá tốt rồi."
Đông Phong Túy khóc không ra nước mắt.
Cái này gọi thói đời gì?
Không phải nói làm hoàng đế có thể muốn làm gì thì làm sao? Như thế nào hắn một vị hoàng đế đây không chiếm được một giây phút tự do?
Chỉ ngoại trừ lúc ở trong phòng giả bộ ngủ.
Vừa rồi, hắn mất bao nhiêu khí lực mới nhẫn nại được a.
Dựa theo hắn bình thường, e rằng đã ngủ rồi, mặc sức Thái hậu thích lăn qua lăn lại như thế nào thì lăn.
Có thể là tối hôm qua bị Cổ Lạc Nhi làm hại ngủ chừng một buổi tối, hôm nay đâu thể tiếp tục ngủ nữa.
Trợn tròn mắt thương thân mình, tội này nhận quá lớn.
Cổ Lạc Nhi, nói cho cùng vẫn phải oán giận Cổ Lạc Nhi đáng ghét này.
Cổ Lạc Nhi làm hại Đông Phong Túy chịu tội căn bản không có tâm tư đi lo lắng cho Đông Phong Túy, nàng vì chuyện khai trương Minh Châu lâu đang rất bận bịu.
Tất cả tinh lực đều dùng để đối phó Minh Châu lâu, đâu có rảnh để nghĩ tới Đông Phong Túy.
Chỉ thỉnh thoảng nghĩ đến hắn, tưởng tượng thấy hình dáng hắn bị Thái hậu cùng các ngự y bắt buộc chẩn bệnh, lại hé miệng cười.
Như nàng sở liệu, Minh Châu lâu hôm nay đặc biệt náo nhiệt.
Cơ hồ nửa thành đều chen đến Minh Châu lâu.
Trong trà lâu không ngồi được, rất nhiều người liền chen chúc tại bên ngoài đường phố, một lần nữa tạo thành tắc nghẽn giao thông.
Lý Tể tướng không thể không đặc biệt phái người đến bảo vệ trật tự giao thông.
Cái này cũng khó trách, có thể nhìn hậu phi trong truyền thuyết, còn có người hào phóng giả tiền, làm sao không đến?
Đáng tiếc, bọn họ đi ăn chùa được ăn đủ, nhưng chưa được nhìn thấy hậu phi công chúa, chỉ thấy trong trà lâu lộ ra bộ mặt thúi của Phùng Thái Úy hò hét.
Người thật sự rất đông, nhóm hậu phi cùng Đông Phong Linh công chúa đều tránh ở đằng sau trà lâu xem náo nhiệt.
Mà ngay cả Cổ Lạc Nhi luôn luôn tự nhiên, cũng có thể tránh liền tránh, không lộ diện tùy tiện.
Nhân viên Minh Châu lâu đủ nhiều, Cổ Lạc Nhi đều đã sắp xếp công việc rõ ràng cho mỗi ngừoi.
Bởi vậy, người tuy nhiều, bận thì bận, lại đâu vào đấy.
So với trước đó, bận rộn không bằng lúc trước làm công tác chuẩn bị.
Nhóm hậu phi cách màn lụa cửa sổ nhìn ra ngoài xem một trận náo nhiệt, rảnh rỗi nhàm chán, dứt khoát bày ra một cái bàn chà xát mạt trượt.
Phòng trà bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến từng trận thanh âm trầm trồ khen ngợi, cơ hồ phá tan ốc vũ.
 (ốc vũ: nhà cửa.)
Trang Ái Liên không xát tay mạt trượt, cùng với Cổ Lạc Nhi ngồi trước cửa sổ.
Nghe một lúc lâu, sâu kín thở dài, nói: "Lạc Nhi, kỳ thật ta rất yêu mến ca vũ."
Cổ Lạc Nhi lập tức hiểu được ý của nàng.
Hỏi: "Cô là nói, cô muốn biểu diễn?"
Trang Ái Liên thẹn thùng gật gật đầu, xoắn xoắn khăn tay.
"Ngẫm lại thôi. Với thân phận ta, đi ra ngoài biểu diễn ca vũ, đây không phải là bại hoại gia phong sao? Nhất định sẽ bị người ta cười nhạo, hơn nữa người trong nhà ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ta."
Cổ Lạc Nhi rất đồng tình nhìn nàng.
Tại thời không này, biểu diễn ca vũ chỉ là chuyện người hạ đẳng làm.
"Kỳ thật, ở quê hương ta, người am hiểu ca vũ chẳng những sẽ không bị người ta xem thường, hơn nữa còn có rất nhiều người sùng bái bọn họ, gọi bọn họ là minh tinh."
Trang Ái Liên hâm mộ thuyết: "Còn có nơi như vậy? Thật muốn tới a. Lạc Nhi, quê hương của cô ở đâu?"
Cổ Lạc Nhi qua loa suy đoán mà trả lời: "Ở nơi rất xa rất xa, ta cũng không tìm thấy đường về."
"A."
Lúc này đổi lại Trang Ái Liên thông cảm với Cổ Lạc Nhi .
Cổ Lạc Nhi trầm tư một lát, đột nhiên ra một ý kiến hay.
"Ái Liên, cô muốn biểu diễn, kỳ thật cũng không phải không có cách."
"Thật sự? Có cách gì sao?"
Trang Ái Liên trong mắt lóe ra sáng rọi.
Cổ Nhạc nhi gật gật đầu.
"Ừ, cô có thể thay đổi thân phận nha. Lấy một nghệ danh, lúc lên sân khấu trên mặt cũng che một chiếc khăn, chẳng phải sẽ không ai biết cô là ai rồi."
Dù sao tại thời không này, khăn che mặt hình như là chuyện phi thường tầm thường.
Nói thí dụ như, Đạp Tuyết công tử.
Vừa nghĩ tới Đạp Tuyết công tử, trong lòng Cổ Lạc Nhi lại có chút cảm giác khác thường.
Hắn còn có thể lại xuất hiện ở trước mặt mình sao? Nàng còn có cơ hội gặp lại hắn sao?



Chương 95: Lại gặp được hắn 3
Cổ Lạc Nhi thật không ngờ, cùng ngày, nàng lại gặp được Đạp Tuyết công tử.
Trang Ái Liên nghe xong đề nghị của nàng, vỗ đùi nói: "Đúng rồi, ta làm sao không nghĩ tới nhỉ?"
Cổ Lạc Nhi cười nhạt.
Những hậu phi này dưới sự ảnh hưởng của nàng cũng chầm chậm sa ngã rồi.
Có thể tưởng tượng một hậu phi lại không có hình tượng mà tự vỗ đùi mình như vậy không?
Có thể tưởng tượng một loạt hậu phi kêu kêu gào gào chà xát mạt trượt không?
Nếu như bị đám người bên ngoài kia trông thấy tình hình trong phòng này, chỉ sợ tròng mắt đều phải rớt xuống mất.
Ngọc phi bên cạnh bàn hung hăng đẩy ra quân bài tam.
"Cống."
Sau đó lại quay đầu nói với Trang Ái Liên: "Ái Liên, cô muốn biểu diễn thì cứ làm đi, chúng ta giúp cô giữ bí mật."
"Đúng, cứ làm đi, không ai có thể biết cô là ai."
Mấy người còn lại phụ họa.
Trên mặt Trang Ái Liên nổi lên ửng đỏ, ửng đỏ xúc động hưng phấn.
Nếu không phải hôm nay tiết mục đã sắp xếp đầy, nếu không phải nàng còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt, nàng thật muốn ngay lúc này nhảy xuống biểu diễn.
"Lạc Nhi, thật sự không việc gì sao?" Trang Ái Liên không dám tin hỏi.
"Yên tâm đi. Mọi người đều biết thân phận của chúng ta, không có ai dám đến quấy phá nữa. Phùng Thái Úy cho dù muốn, cũng không dám tiếp tục trắng trợn tới đây."
Cổ Lạc Nhi khích lệ Trang Ái Liên.
Cổ Lạc Nhi phân tích không sai, biết Minh Châu lâu là của nhóm hậu phi công chúa mở, ai cũng không dám đến gây khó dễ.
Thậm chí, người tới còn mang chút tâm thái kính ngưỡng.
Hậu phi nha.
Công chúa nha.
Đó là người có thân phận rất cao quý nha.
Ngày hôm qua, mà ngay cả Phùng Thái Úy luôn luôn quen hống hách đều không thể làm được gì.
Đương nhiên, ai cũng không dám nói Phùng Thái Úy một chữ, ai cũng không dám nhìn lên Phùng Thái Úy một cái.
Phùng Thái Úy rất tức giận, theo sắc mặt của hắn liền nhìn ra được.
Hắn ngày hôm qua không thể bới móc được Minh Châu lâu, ngược lại còn phải bồi lễ xin lỗi Cổ Lạc Nhi, còn phải móc túi mời người ăn chùa uống không.
Người tới càng nhiều, hỏa khí của Phùng Thái Úy càng lớn.
Bởi vì, càng nhiều người có nghĩa là nhìn hắn chê cười, ví tiền của hắn càng tóp.
Cổ Lạc Nhi a Cổ Lạc Nhi, bản Thái Úy không thể minh , chẳng lẽ lại không ám sao?
Nhìn ngươi hôm nay làm sao thoát khỏi lòng bàn tay của ta.
Phùng Thái Úy trong lòng ngoan độc cười.
Nếu không phải hắn đã an bài, hắn làm sao nén giận ngồi ở Minh Châu lâu mặc người đến đây thăm?
Dựa vào tính tình bình thường của hắn, đã sớm vung tay rời đi rồi.
Nhưng là hôm nay, hắn không thể đi, bởi vì hắn muốn tạo ra chứng cứ hắn không có mặt ở hiện trường.
Cơ hồ nửa thành người đều thấy được, hắn ngồi ở Minh Châu lâu, kia chưa từng rời đi.
Cổ Lạc Nhi đã xảy ra chuyện gì không liên quan tới hắn.
Cổ Lạc Nhi cùng Trang Ái Liên hàn huyên vài câu, lại ra ngoài xử lý mấy việc, vừa mới rảnh rỗi, liền có một người làm tiến đến bẩm báo với nàng.
"Chủ nhân, có một khắc bản thương tìm ngài."
 (khắc bản thương: thương nhân khắc in sách)
Cổ Lạc Nhi mừng rỡ, vội vàng theo người làm đi gặp khách đến.
Nàng mỗi ngày đều dành thời gian viết sách, vừa mới đem 《 tiếu ngạo giang hồ 》 viết ra non nửa bản, đang tìm người giúp nàng hỏi thăm thương nhân giúp khắc bản sách đây.
Lần này, Minh Châu lâu vừa khai trương, khắc bản thương đã tới rồi, thật tốt quá.
Cổ Lạc Nhi đi vào phòng khách, bên trong có một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi đang đợi nàng.
Người kia to béo, đầu đội mũ nồi lụa màu đen, mặc cẩm bào xanh sẫm, vừa thấy liền biết là dáng vẻ thương nhân.
Cổ Lạc Nhi cùng hắn nói chuyện vài câu, nghe hắn nói đạo lý rõ ràng, giá cả cũng rất hợp lý, vì vậy đề xuất muốn nhìn dạng bản đã khắc.
Khắc bản thương hiện ra dáng vẻ khó xử.
Nói: "Bà chủ, dạng bản có rất nhiều loại kiểu dáng, hơn nữa rất nặng, cho nên hôm nay chưa mang đến. Có thể mời bà chủ cùng theo ta, đi tới phân xưởng nhìn xem."
Cổ Lạc Nhi nghĩ thầm, đi tới hiện trường khảo sát một phen cũng tốt, dù sao Minh Châu lâu còn có những người khác ở lại trông nom.
Vì vậy hỏi: "Quý công trường ở đâu vậy?"
"Ở thành giao."
 (thành giao: ngoại ô)
Thấy dáng vẻ Cổ Lạc Nhi hơi do dự, khắc bản thương vội vàng nói: "Không xa, ngay ở ngoài cửa Đông, lộ trình ba dặm. Ngồi xe ngựa một canh giờ là đến."
Cổ Lạc Nhi giãn mặt, không hề do dự, đứng dậy nói: "Được, chúng ta đi nhanh về nhanh."
Giải thích với người trong điếm vài câu, xuất môn ngồi trên một chiếc xe ngựa, cùng khắc bản thương đi ra ngoài.
Hai thị vệ mặc thường phục cưỡi ngựa, đi theo bảo hộ phía sau xe ngựa.
Ra cửa Đông, mới đi được một đoạn đường chính, khắc bản thương liền dẫn bọn họ đi xuống một con đường nhỏ vắng lặng.
Nói là con đường nhỏ, kỳ thật cũng không tính là rất hẹp, xe ngựa có thể mặc sức đi qua.
Chỉ là trên đường người đi đường rất thưa thớt.
Không, hẳn là trừ đoàn người bọn họ ra, hoàn toàn vốn không có người đi đường.
Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi cùng hai thị vệ căn bản không đem lòng sinh nghi.
Xa hơn về phía trước ước chừng lộ trình một dặm, con đường nhỏ phía trước kéo dài tiến vào một rừng cây nhỏ.
Nguyên Phương một trong hai thị vệ cảnh giác kêu lên: "Khoan đã."
Khắc bản thương dẫn đường đằng trước theo lời ngừng lại, quay đầu hỏi: "Vị gia này, có gì phân phó?"
Trên mặt hiện ra thế quái tươi cười.
 (thế quái: kiểu kiểu như của thương nhân, người môi giới.)
Cổ Lạc Nhi cũng xốc lên màn xe, hỏi: "Làm sao vậy?"
Nguyên Phương tiến lên một bước, bẩm: "Nương nương, không nên đi vào rừng, theo hạ quan thấy, trong rừng này lộ ra cổ quái."
Khắc bản thương mặt mũi tràn đầy tươi cười đi lên phía trước.
Khoát tay nói: "Gia, ngài quá cẩn thận rồi. Đây là một cánh rừng bình thường, qua cánh rừng chính là công trường. Nếu gia lo lắng, không bằng cùng với tiểu nhân đi trước thăm dò đường, như thế nào?"
Nguyên Phương nhíu mày ngắm nhìn cánh rừng, hướng Cổ Lạc Nhi bẩm: "Thỉnh nương nương chờ, hạ quan đi trước thăm dò đường."
Cổ Lạc Nhi gật gật đầu.
"Được, ngươi đi đi. Cẩn thận một chút."
"Vâng."
Nguyên Phương dặn dò thị vệ kia chú ý bảo vệ Cổ Lạc Nhi, chính mình theo khắc bản thương tiến vào cánh rừng.
Cổ Lạc Nhi ngồi ở trên xe ngựa, nhìn bóng dáng Nguyên Phương cùng khắc bản thương đi vào cánh rừng.
Trong lòng không hiểu sao có chút bất an.
Cơ hồ đã nghĩ gọi Nguyên Phương trở về.
Nhưng lại nhìn kỹ cánh rừng, cảm thấy ý nghĩ của mình có chút buồn cười.
Cánh rừng chẳng phải rất lớn, cũng không thấy được âm sâu, thật đúng như khắc bản thương, nó chỉ là một cánh rừng bình thường.
Có lẽ, nàng là bị thần thái cùng giọng điệu của Nguyên Phương ảnh hưởng đến, cho nên nghi thần nghi quỷ?
Nhưng rất nhanh, sắc mặt nàng liền thay đổi, lớn tiếng kêu lên: "Nguyên Phương, đừng đi, mau trở lại."
Bởi vì, nàng trông thấy, vừa rồi trong rừng có ánh sáng lóe lên.
Chỉ một thoáng, vệt sáng kia đã không thấy.
Nhưng Cổ Lạc Nhi thấy rất rõ ràng, đó là phản quang của kim khí.
Trong rừng có kim khí, có thể là binh khí?
Nhưng nàng gọi đã quá muộn, Nguyên Phương đã vào cánh rừng, tiếp theo liền nghe khắc bản thương thét chói tai như chọc tiết lợn.
"Cứu mạng a."
Sau đó là tiếng binh khí va vào nhau.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .